Bằng tấm thông hành “anh Năm sẽ giúp đỡ”, Dung Hà đã bắt đầu một cuộc viễn chinh ở vùng đất mới nhưng không lạ.

Theo sát Dung Hà những ngày đầu dựng nghiệp có Hải Bánh, Quân Béo, Hải Hấp, Cường ngao, Hải Lớ... toàn những chiến binh gan góc đã từng kinh qua biết bao trận mạc tranh chấp để tạo nên danh tiếng của băng Dung Hà …


Minh Sứt cho rằng, nếu vợ chồng y xuất hiện ngay trong lúc đầu khởi nghiệp của Dung Hà, sẽ là điều ngu xuẩn, không cần thiết nếu không muốn nói là thừa thải. Năm Cam hẳn sẽ do dự trong việc giúp đỡ Dung Hà khi biết rằng vẫn còn đó một ông anh đỡ đầu Minh Sứt, bởi như thế chẳng khác nào “xúc tép nuôi cò”….

Hải Bánh sau một thời gian phò tá Dung Hà vẫn chưa tạo được cho mình một cơ ngơi riêng, đã bắt đầu bất mãn tuy không dám bộc lộ trước thói gia trưởng, độc đoán của bà chị Dung Hà nổi tiếng điên rồ, nguy hiểm… Lợi dụng việc qua lại giữa Dung Hà và Năm Cam, Hải Bánh tìm cách lấy lòng Năm Cam và tỏ ra không chỉ bằng lời nói, ước muốn được làm đệ tử ruột của ông trùm. Hải Bánh đã có được một số đệ tử cần thiết ngay trước mũi Dung Hà. Thị cứ ngỡ rằng sự bành trướng thế lực của Hải Bánh xuất phát từ lòng trung thành và có lợi cho sự nghiệp chung nên chẳng những không nghi kỵ mà công khai tán đồng, dù không ít đàn em khuyên Thị nên cẩn thận…

Từ sau ngày chồng bị xử bắn, Dung Hà thôi là một phụ nữ thuần túy. Chẳng hiểu bởi những nguyên nhân gì, Thị sinh ra chứng bệnh lesbian-tức đồng tính luyến ái nữ, chỉ tìm cho mình những cô “vợ” xinh đẹp, dễ thương, dù thị cũng là loại “…không qua ngọn cỏ”!

- Anh Năm giúp em nói một câu… xới bạc không có anh đỡ đầu, bọn có tiền không đến chơi! Dung Hà mở lời bằng giọng hết sức mềm mỏng, ngọt ngào.

- Tưởng chuyện gì! Cô cứ mở, anh bảo thằng Thảo qua nó giúp cho một tay! Năm Cam cười nói, Dung Hà cũng có phần ngạc nhiên trước việc đồng ý cho thị mở sòng một cách dễ dàng của ông trùm. Dẫu sao, lĩnh vực cờ bạc cũng là chỗ hái ra tiền của tập đoàn Năm Cam, việc Dung Hà xin mở sòng, đồng nghĩa với việc xớt bớt chén cơm, manh áo của họ… Thế mà…

Chẳng những vậy, khi Dung Hà mở quán café- bar 17 Bùi Thị Xuân, Năm Cam đã buộc Dung Hà phải nhận bằng được 30 triệu đồng gọi là “giúp đỡ”.

Hôm sau, xới bạc trên căn lầu quán café- bar của Dung Hà đã có mặt Thảo ma, chuyên gia tổ chức của tập đoàn Năm Cam. Trong số con bạc do Năm Cam chiêu tập về ăn thuatại đây, có cả vợ chồng Chung-Tâm…

Dung Hà cầm 70 triệu đồng tiền xâu trong ngày đưa tất cho Thảo ma, thị nói một cách khẩn khoản:

- Chú Thảo đưa bị giùm cho Anh Năm…

Được dặn dò cẩn thận, Thảo khăng khăng không nhận. Cuối cùng, đích thân Dung Hà phải cầm tiền tới gặp Năm Cam.

- Anh xem, tiền thu được cần trang trải thế nào…

- À, em cứ giữ lấy mà đầu tư thêm cho quán…. Mấy khoản chi phí khác anh, anh lo liệu được, chẳng cần đâu! Năm Cam nói.

Dung Hà nài ép thêm vài lần không được bèn nhận lại số tiền và nói:

- Thôi, thế cho bọn em cảm ơn Anh Năm nhiều… Em xin nhé!

Nhưng, chỉ ngay hôm sau – Thảo Ma đã đến báo cho Dung Hà biết một thông tin do đích thân ông trùm dặn chỉ được nói với Dung Hà mà thôi:

- Bên phòng CSHS mới hỏi Anh Năm về sòng của ai mở ở Bùi Thị Xuân, Anh Năm dàn xếp xong rồi… nhưng có lẽ không chơi tiếp tục được nữa, bị động mà không ngưng lại là phiền lắm !

Dung ngỡ ngàng trước tin xấu… làm sao được cơ chứ ? Năm Cam đã nói “không nên chơi tiếp” thì “không chơi tiếp”, nếu không khó mà thoát được với mạng lưới cơ sở của phòng CSHS CATPHCM.

*

* *

Một phiên bản méo mó của Năm Cam đã xuất hiện khá lâu trên chốn giang hồ nhưng chưa từng tạo dựng được tên tuổi, là Sáu Được. Gã hạ sĩ quan cơ khí hải quân chế độ cũ, giờ là chủ một khách sạn nhỏ gần ngã tư Phú Nhuận, bổng thích trở thành một đại ca tầm cỡ Sơn Đảo.

Gã nặng ước chừng một tạ với mái tóc đinh và gương mặt nung núc mỡ như Thiên bồng nguyên soái. Dù nhát hơn thỏ và ngu hơn cà cuống, Sáu Được vẫn cứ lao vào cuộc tranh giành thế lực giang hồ. Gã nghĩ rằng, Năm Cam đi đường tắc để trở thành ông trùm đầy đủ quyền lực, tiền bạc, gái đẹp… thì gã cũng dư sức để tìm ra lối tắt chẳng khác gì, có thể còn nhanh hơn !

Thế là, gã lôi kéo bằng được một vài tay giang hồ có chút tên tuổi về “ở với anh Sáu”, Anh Sáu lo tất tần tật kể cả gái và tiền. Mụ vợ chột mắt của Sáu Được, Mai- Vốn là một tú bà chhuyên cung cấp gái gọi thượng hạn cho các dịch vụ sextour Nam-Bắc và Macao và HongKong, đã hoàn toàn ủng hộ kế hoạch này của chồng. Tài ba đô- một tên du đãng hùng cứ một thời ở khu vực nhà hàng khách sạn nổi Năm Sao, đã về dưới trướng Sáu Được. Đồng thời Đỗ Đạt Giang- em vợ của gã vốn được Năm Cam thích ở vóc dáng to lớn vạn vỡdùng làm vệ sĩ, đã tạo cơ hội để cho anh rể được tiếp cận ông trùm.

Chưa hết, Sáu Được đã cố gắng đi tìm cho mình một cây cổ thụ để dựa dẫm cho thực sự an toàn trong thời buổi nhiễu nhương. Gã đã tìm ra Lâm chín ngón đang thất thế, bèn ra sức mời gọi. Buồn ngủ gặp chiếu manh, Lâm chín ngón trở về ở nhà Sáu Được là khách sạn Sơn Lâm và được gã đem đi khắp nơi để hù doạ thiên hạ. Thừa hiểu mục đích của Sáu Được khi đem mình về nhà lo lắng từ A tới Z, Lâm tỉnh bơ thọ lãnh những gì y cho là xứng đáng với tầm cở đàn anh của mình.

Sáu Được đưa Lâm đến các nhà hàng bia ôm, vũ trường…để giới thiệu là “ông anh đỡ đầu” là “đàn anh” … cho đến một hôm, Sáu Được cắt ngang mọi quan hệ với “đàn anh” Lâm, tống khứ gã ra khỏi nhà một cách đầy phẫn nộ .

- Mẹ, đàn anh gì mà …Sáu Được nói với giọng hậm hực.

Hoá ra, vào một buổi đẹp trời. Khi Sáu Được vắng nhà, Lâm giở trò cưa cẩm “người đẹp một mắt” bằng cách nói xấu Sáu Được đủ kiểu, nào là “mê gái bỏ vợ” nào là “thiếu trách nhiệm”, kèm theo là sự tâng bốc ngợi khen. Nào dè, mụ vợ của Sáu Được tiết hạnh hơn Lâm nghĩ bàn mách lại toàn bộ với chồng….

Từ đó, Sáu Được đâm ra thù ghét các loại đàn anh và quyết tâm trở thành một thủ lĩnh tầm cỡ.

Có điều, do xuất thân đi lên từ “ nhờ vào bên vợ”, Sáu Được thiếu hẳn những phẩm chất quan trọng của một bậc đàn anh giang hồ. Cộng vào khát vọng trở thành đại ca, tư cách thấp kém của Sáu Được đã biến gã thành một trò khôi hài lố bịch, một gã hề giữa đám ma và thành một thứ không hoàn chỉnh của giới giang hồ mạt hạng!

Một ngày nọ, gã lê tấm thân gần một tạ đến báo cho Năm Cam một điều không vui:

- Anh Năm,giữa anh với thằng Lâm chín ngón có gì bất hòa không vậy?

- Không, anh em quen biết hồi trước giải phóng! Có gì không vậy?

- Thằng cha Lâm đi nói xấu anh Năm lung tung! Nó nói, anh Năm là “Thỏ đội lốt cọp”, rồi thì “ cáo mượn oai hùm”…

- Kỳ vậy? Tôi có mích lòng gì chả đâu? Năm Cam tươi cười nói.

Thực ra, cục tức đã dâng lên tới ngang cổ họng của ông trùm. Có điều, muốn làm gì phải chờ thời cơ thôi! Mẹ mày, Lâm chín ngón – tao đâu có chọc ghẹo gì mày, đó là tại mầy tự tìm con đường chết!

Năm Cam nghĩ và mỉm cười cảm ơn Sáu Được.

Chưa hết, một buổi tối Kim Anh gọi điện đến người tình cũ:

- Anh ơi, Bình Kiểm muốn xin gặp anh!

Lúc này, Bình đã trở thành em rể Kim Anh và gắn bó với bà chị trong mọi chuyện. Đồng thời Kim Anh ra sức đánh bóng tên tuổi cho gã…

- Có chuyện gì không Bình ? Năm Cam hỏi gã du đãng tên tuổi mà y ghét nhất trên đời chẳng hiểu cớ sao. Có lẽ, trong giới giang hồ hai kẻ giống nhau ít có thể hòa hợp với nhau. Trường hợp Năm Cam không ưa Bình Kiểm có lẽ vì như thế chăng?

- Anh Lâm, chẳng hiểu sao cứ chửi anh Năm suốt…Anh Lâm nói rồi sẽ có lúc phải tính tới anh Năm thôi!

Năm Cam vờ tỏ ngạc nhiên trong lúc lửa giận đã bốc đùng đùng:

- Lạ vậy kìa ? Anh có làm gì chả buồn đâu cà ?

- Em đâu biết, có điều trách nhiệm đàn em thì phải báo cho anh thôi! Bình phân bua với khuôn mặt cố tạo ra vẻ chính trực, công bằng.

Năm Cam vừa nói lời cảm ơn vừa tức thầm trong bụng. Làm sao y không dám đoán ra mục đích của Bình… gã giang hồ trẻ tuổi này cứ nghĩ những trò láu cá ấy có thể qua mặt được Năm Cam!

Nhưng, dù thế nào đi nữa – kẻ dám vuốt râu hùm, sẽ phải trả giá đắt, dù đó có là Lâm 9 ngón đi nữa!